NokiMo
Maura Agam
Maura Agam

patreon


MỘT VỤ BẮT CÓC - PHẦN 3

CÁC PHẦN KHÁC  |  DANH SÁCH CHUYỆN

Lưu ý: Câu chuyện này dành cho lứa tuổi trưởng thành (18+) và tất cả nhân vật được miêu tả đều trên 18 tuổi.

Phần 3: Thay Trang Phục

Ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn lắp trên trần chiếu xuống. Màn sáng le lói không đủ chiếu rọi cả căn phòng, chỉ tạo thành những vệt bóng mờ nhạt trên bốn bức tường trắng dán đầy ảnh. Hiện tại là ngày hay đêm? Tôi cũng chẳng biết nữa. Tôi chỉ biết bản thân đã trải qua nhiều giấc ngủ ngắt quãng, khó chịu mà thậm chí còn chẳng biết một giấc ngủ như vậy kéo dài bao lâu.

Tôi ngồi trên mép giường, hai tay không còn bị trói, nhưng cảm giác tự do chẳng hề xuất hiện. Thay vào đó, cơ thể tôi như bị giam cầm trong một thứ gì đó xa lạ, đó là chiếc váy liền thân màu hồng nhạt vẫn ôm sát da, lớp ren của nội y bên dưới cọ vào những chỗ nhạy cảm mỗi khi tôi cử động. Tôi không dám nhìn xuống, không muốn đối diện với hình ảnh mà hắn đã ép buộc lên tôi. Nhưng hắn nào có cho tôi lựa chọn.

Sau nhiều khoảnh khắc im lặng, tiếng bước chân nặng nề lại vang dội khắp căn phòng từ phía cửa. Hắn bước vào, tay cầm một chiếc túi vải lớn. Hắn đặt nó xuống sàn, gần chân tôi, rồi ngồi xổm xuống để mở khóa kéo.

“Chào bé cưng của anh. Hôm nay, anh mang đến vài món quà cho em đây, Huyền Ân. Chắc là em chờ anh lâu lắm rồi phải không? Thứ lỗi cho anh vì đã bỏ em lại một mình. Anh còn phải đi làm ở cái kho cũ kỹ mà anh gặp em ấy. Đành chịu thôi, vì anh muốn lo cho tương lai hai ta mà. Anh sẽ không để em chịu khổ!” hắn tuôn một tràng, giọng khàn đặc pha chút phấn khích. Tôi không đáp, chỉ cúi đầu, cố gắng thu mình lại để tránh ánh mắt hắn. Nhưng hắn không quan tâm đến sự im lặng của tôi. Hắn lấy ra từng món đồ từ trong túi, đặt chúng lên giường như thể đang trưng bày một bộ sưu tập quý giá.

Đầu tiên là một đôi giày cao gót màu trắng, mũi nhọn, gót cao ít nhất phải bảy phân. Tiếp theo là một chiếc váy công chúa dài đến mắt cá chân, màu xanh nhạt, với lớp vải voan mỏng nhẹ xếp tầng. Và cuối cùng, thứ khiến tim tôi đập mạnh hơn, một bộ đồ lót ren trắng được thiết kế khá phức tạp, áo ngực có dây đai mảnh, viền hoa văn tinh tế, và một chiếc quần lót thong nhỏ xíu, gần như chỉ là vài dải ren mỏng nối với nhau. Tôi nhìn chúng, cảm giác khó chịu trào lên trong cổ họng, nhưng tôi không dám mở miệng.

“Đẹp quá phải không?” Hắn hỏi, tay cầm chiếc quần lót thong, kéo căng nó ra hai bên để tôi nhìn rõ hơn. “Anh cố tình chọn riêng cho em đấy. Nó sẽ làm nổi bật cơ thể mảnh mai của em. Ren cao cấp đấy, rất mềm mại, em sẽ thích nó thôi.” Hắn cười, rồi đứng dậy, bước đến gần tôi. “Đứng lên nào, Huyền Ân. Anh muốn thấy em mặc chúng.”

“Không,” tôi nói, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vẻ cứng rắn. “Tôi sẽ không mặc mấy thứ này!” Ai có thể mặc chúng được chứ?! Nên nhớ, giữa hai chân tôi vẫn có một “khối thịt” và mặc cái này có khác gì áp đặt lệnh trừng phạt cho nó đâu.

Hắn nghiêng đầu, ánh mắt tối sầm lại trong giây lát, nhưng rất nhanh, hắn lại cười khẩy, như thể lời phản kháng của tôi chỉ là trò đùa không hơn không kém.

“Em nên nhớ này! Quyền lựa chọn thuộc về anh, chứ không phải em. Anh sẽ biến em thành một cô bé dễ thương nhất. Một cô bé dễ thương thì phải biết chưng diện và đổi mới trang phục hằng ngày,” hắn nói, giọng trầm xuống một quãng. “Nếu em ngoan, mọi thứ sẽ dễ chịu hơn. Bằng không…” Hắn dừng lại ở đó, để sự đe dọa lửng lơ trong không khí.

Tôi nuốt khan, ngập tràn cảm giác bất lực. Tôi không biết hắn sẽ làm gì nếu tôi chống cự, nhưng ký ức về mũi tiêm hôm qua vẫn còn khiến cánh tay tôi đau nhói. Tôi không muốn đau đớn thêm nữa.

Chẳng cần tôi phải đồng ý. Hắn kéo tôi đứng dậy, tay nắm chặt cổ tay tôi, rồi bắt đầu lột chiếc váy liền thân màu hồng ra khỏi người tôi. Tôi giật mình, cố giãy ra, nhưng sức hắn quá mạnh. Tôi vốn dĩ đã là một chàng trai yếu đuối, trong điều kiện bình thường tôi còn chẳng có cơ may chiến thắng được hắn trong một trận đấu đòi hỏi sức lực; huống hồ, với tình trạng kiệt quệ hiện tại, tôi thậm chí còn yếu đuối hơn một cô gái thông thường.

Lớp vải trượt khỏi người tôi, rơi xuống sàn, để lại bản thân tôi trong bộ đồ lót ren hồng mà hắn đã mặc cho tôi từ trước. Đến tận bây giờ, tôi mới biết bản thân tôi ra sao khi mặc một bộ đồ lót của nữ. Từ hôm qua đến giờ, như hắn đã tiết lộ ban nãy, tôi thậm chí còn chẳng dám đối diện với chính cơ thể mình. Hắn nhìn tôi, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới, như thể đang đánh giá một tác phẩm nghệ thuật.

“Mới qua một ngày thôi mà da em bắt đầu mịn hơn rồi đấy. Quả nhiên, em được sinh ra để làm một cô gái. Hãy quên thằng đực rựa lúc trước đi. Em không phải là hắn! Em là một cô bé dễ thương,” hắn nói, đưa tay chạm vào vai tôi. “Hormone đang hoạt động khá tốt. Em đã thấy ngực mình nhạy cảm hơn chưa?” Hắn cười, rồi không chờ tôi trả lời, hắn ấn nhẹ vào ngực tôi qua lớp áo ngực ren. Tôi rùng mình, cảm giác vừa đau vừa lạ lẫm lan tỏa. Hắn nói đúng, ngực tôi nhạy hơn thật, dù vẫn chưa có gì rõ rệt. Tôi muốn hét lên, nhưng chỉ cắn chặt môi, cố giữ im lặng.

Hắn bắt đầu mặc bộ đồ lót mới cho tôi. Hắn tháo chiếc áo ngực hồng ra, thay bằng chiếc áo ngực ren trắng. Lớp ren mỏng ôm sát, dây đai mảnh cắt vào da vai tôi, và phần cúp áo đẩy ngực tôi lên dù chẳng có gì đáng kể. Tiếp theo là chiếc quần lót thong. Hắn buộc tôi bước vào nó, kéo nó lên qua hông tôi. Tôi cảm nhận rõ ràng lớp ren mỏng cọ sát vào da, phần dây nhỏ xíu giữa hai chân khiến tôi khó chịu đến mức muốn khóc. Nhưng hắn chỉ cười, vuốt tay dọc theo hông tôi. “Hoàn hảo,” hắn thì thầm. “Em sinh ra để mặc những thứ này.”

Sau đó, hắn mặc chiếc váy công chúa cho tôi. Lớp vải voan mềm mại phủ xuống, nhẹ nhàng chạm vào chân tôi, nhưng nó không che đi được cảm giác trần trụi từ bộ đồ lót bên dưới. Hắn đẩy tôi ngồi xuống giường, rồi quỳ xuống, cầm đôi giày cao gót lên. “Đưa chân ra nào,” hắn ra lệnh. Tôi do dự, nhưng ánh mắt hắn khiến tôi không dám từ chối. Hắn xỏ giày vào chân tôi, từng chiếc một, rồi đứng dậy, kéo tôi đứng lên.

“Đi lại thử xem,” hắn nói, khoanh tay trước ngực. Tôi lảo đảo, đôi giày cao gót khiến tôi mất thăng bằng. Gót giày gõ xuống sàn gỗ, tạo ra những tiếng “cộc cộc” vang vọng. Tôi chỉ đi được vài bước trước khi ngã nhào về phía trước, nhưng hắn kịp đỡ lấy tôi, cười lớn. “Không sao, em sẽ quen thôi. Anh sẽ dạy em.”

Hắn đỡ tôi ngồi xuống, rồi lấy ra một chiếc hộp nhỏ đựng sơn móng tay màu hồng nhạt. “Giờ thì làm đẹp thêm chút nào,” hắn nói, cầm tay tôi, bắt đầu sơn từng móng. Tôi muốn rút tay lại, nhưng không thể. Hắn làm chậm rãi, cẩn thận, như thể tôi là một con búp bê hạng sang. Sơn móng cho tôi xong, hắn thổi nhẹ lên các móng tay để chúng khô, rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi. “Xong rồi. Giờ em đã thấy mình trông giống một cô gái thực thụ hơn chưa?”

Tôi không trả lời, chỉ biết cúi đầu. Hắn đứng dậy, kéo tôi đến trước gương lần nữa. “Nhìn đi,” hắn ra lệnh. Tôi ngẩng lên, và trong gương, tôi thấy một hình ảnh xa lạ hơn cả hôm qua. Chiếc váy công chúa xanh nhạt làm tôi trông thanh thoát, đôi giày cao gót kéo dài chân tôi, và bộ đồ lót ren trắng bên dưới như một bí mật bệnh hoạn mà chỉ tôi và hắn biết. Gương mặt tôi, với lớp trang điểm còn sót lại từ hôm qua, giờ càng giống “Huyền Ân” trong những bức ảnh dán trên tường hơn, đôi mắt to, môi hồng, và mái tóc giả dài buông xõa.

“Em đẹp lắm,” hắn nói, đứng sau lưng tôi, tay đặt lên vai tôi. “Nhưng anh muốn em hoàn hảo hơn nữa. Thế nên, chúng ta phải lưu giữ sự thay đổi qua từng ngày, để em thấy sự nỗ lực của anh vĩ đại đến nhường nào!” Hắn lấy ra một chiếc máy ảnh từ túi vải, bắt đầu chụp tôi. “Đứng yên nào, Huyền Ân. Anh muốn lưu lại khoảnh khắc này.” Hắn chỉ đạo tôi tạo dáng, tay chống hông, nghiêng đầu, rồi ngồi xuống giường với một chân bắt chéo. Tôi làm theo, không phải vì muốn, mà vì tôi biết chống cự chỉ vô ích.

Mỗi lần máy ảnh lóe sáng, tôi cảm thấy như một phần linh hồn của mình bị chiếc máy ảnh đánh cắp, như một sự mê tín thuở xưa nhưng giờ đây tôi cảm thấy thật hơn bao giờ hết. Hắn chụp hàng chục tấm, vừa chụp vừa khen, “Đúng rồi, em thật gợi cảm. Bộ đồ lót này làm dáng người em nổi bật hơn anh tưởng.” Hắn đặt máy ảnh xuống, bước đến gần, vuốt tay dọc theo chân tôi qua lớp vải voan. “Em có thấy không? Em đẹp hơn khi là Huyền Ân.”

Tôi không nói gì, chỉ cắn môi đến mức cảm nhận được vị máu. Hắn ngồi xuống cạnh tôi, tay trượt lên ngực tôi, vuốt ve qua lớp ren trắng. “Gọi anh là ‘anh’ đi,” hắn thì thầm. Tôi im lặng, và hắn siết chặt tay hơn, khiến tôi đau đớn. “Gọi đi,” hắn lặp lại, giọng đe dọa.

“Anh…” Tôi thì thào, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. Hắn mỉm cười, buông tay ra, rồi vỗ nhẹ đầu tôi.

“Tốt lắm. Bé cưng của anh ngoan lắm!” Hắn đứng dậy, thu dọn đồ đạc, rồi quay lại nhìn tôi. “Em nghỉ ngơi đi. Lần kế tiếp anh sẽ chuẩn bị thao tắm cho em. Một cô gái phải luôn thơm tho, sạch sẽ trước người mình yêu chứ! Em sẽ sớm yêu anh thôi, Huyền Ân.”

Hắn rời khỏi phòng, để lại tôi ngồi đó, trong chiếc váy công chúa và bộ đồ lót ren trắng. Tôi nhìn mình trong gương, cảm nhận lớp ren cọ sát da, đôi giày cao gót ép chặt chân, và móng tay hồng nhạt lấp lánh dưới ánh đèn. Tôi ghê tởm tất cả, nhưng một phần nhỏ trong tôi bắt đầu tự hỏi, liệu tôi có thực sự trông giống một cô gái không? Ý nghĩ đó khiến tôi rùng mình, nhưng nó cứ ám ảnh mãi, không biến mất.

CÒN TIẾP...


Related Creators