CÁC PHẦN KHÁC | DANH SÁCH CHUYỆN
Phần 13: Hẹn Hò?
Ở ngôi nhà cũ của Việt Bảo, tiếng gáy của gà nhà hàng xóm chưa bao giờ có dịp đánh thức cậu vì cậu toàn phải rời khỏi nhà trước khi nó có cơ hội làm điều đó. Nhưng hiện tại mọi thứ đã khác, cuộc sống của một tiểu thư như Ngọc Thảo rất thoải mái. Trừ những đêm đầu tiên chưa thể thích nghi ra thì Ngọc Thảo đều ngủ đủ giấc. Đó là điều rất cần thiết để duy trì nhịp sống điều độ, và với những ngày như sáng Chủ Nhật hôm nay thì còn cần thiết hơn nữa.
Sáu giờ sáng, Ngọc Thảo đã chuẩn bị xong xuôi. Mái tóc đã được chải chuốt kỹ lưỡng theo kiểu xoăn gợn sóng mới. Chiếc nơ hồng duyên dáng cài trên mái đầu. Chiếc váy ren trắng dạo phố xinh xắn mẹ đặc biệt chọn giúp cô. Và, cô đỏ mặt, một bộ đồ lót hồng nửa thun lạnh nửa ren thêu hoa tím vừa dễ thương, vừa gợi cảm do chính tay cô chọn. Dẫu biết đồ lót là thứ không ai thấy ngoài cô, cô vẫn muốn mặc một bộ thật đặc biệt nhân dịp này.
Cô xoay người, nhìn chân váy tung bay, để lộ đôi chân trắng muốt. Đã từng có thời gian cô thầm than đôi chân đẹp của mình không đủ rắn chắc, nhưng giờ đây cô rất vui vì đã sở hữu nó. Chẳng còn dấu vết của những ngày làm việc nặng nhọc trong chiếc quần jeans thô ráp ở xưởng cơ khí nữa. Bình thường khi đi học, cô mặc một chiếc quần tất đen như một phần của đồng phục. Quần tất đen quả thực là thứ vũ khí quyến rũ bậc nhất của con gái. Nhưng trong ngày hôm nay, cô muốn để chân trần. Cô muốn người ấy nhìn thấy tất cả những gì tự nhiên nhất của cô.
Ngọc Thảo ngắm mình trong gương, miệng cười tủm tỉm, tim đập thình thịch vì phấn khích. Cô nghe tiếng Kiều Hoa gọi dưới nhà, “Ngọc Thảo ơi, con chuẩn bị xong chưa? Hữu Tâm đang chờ con ở dưới nhà này.” Cô đáp lại một tiếng “Vâng” rồi kiểm tra lại mọi thứ thật kỹ lưỡng lần nữa. “Vậy là từ nay, mình đã là con gái thật rồi,” cô tự nhủ, cảm giác rạo rực khi nghĩ đến việc được mặc váy, được làm đẹp, được là một cô gái dễ thương mà Việt Bảo trước kia chưa từng dám nghĩ tới.
Vừa bước xuống cầu thang, Ngọc Thảo đã thấy Kiều Hoa, dáng vẻ sexy trong chiếc váy bó đen ôm sát cơ thể, tóc như cũ búi cao để lộ gáy trắng ngần, đôi môi đỏ mọng nhờ thỏi son cao cấp mới mua.
“Con gái mẹ xinh quá,” bà nói, giọng trầm ấm, đặt hai tay lên vai Ngọc Thảo. “Hữu Tâm sẽ chết mê chết mệt với con thôi. Thằng nhóc ấy thật có phúc. Hai người đàn ông của chúng ta đều có phúc.” Bà nháy mắt, nở nụ cười kiêu hãnh. “Tối nay mẹ cũng có kế hoạch với cha con. Tiết lộ chút nha: váy ren đen, giày cao gót. Mẹ sẽ khiến cha con ngất ngây!”
Ngọc Thảo đỏ mặt, giọng lí nhí, “Mẹ này! Mẹ đừng nói thế, con ngại lắm!” Nhưng không thể phủ nhận cô thích cảm giác này. Cô thích được mẹ khen, thích được làm một cô gái. Cô nhìn Kiều Hoa, nhớ lại dáng vẻ thô kệch ngày xưa của Trọng Tường, và thầm ngưỡng mộ sự thay đổi của bà, sexy, tự tin, sống hết mình trong cơ thể mới. Cô tự nhủ, cô cũng phải cố gắng.
Kiều Hoa nháy mắt, “Đừng ngại! Con sẽ từng bước tiến vào thế giới của phụ nữ sớm thôi! Và với kinh nghiệm của một người đi trước, mẹ khẳng định, con sẽ si mê quên lối về.” Ngọc Thảo không đáp lời, vì cô là người đi sau và mới vài ngày trước thôi, cô còn chẳng nghĩ mình sẽ muốn làm con gái. Kiều Hoa đẩy nhẹ lưng Ngọc Thảo, “Đi đi, con gái! Mẹ sẽ ở nhà đợi cha con. Không cần phải về sớm đâu, cứ vui vẻ nhé!”
Ra đến phòng khách, Ngọc Thảo thấy Hữu Tâm đang đứng dựa tường chờ cô. Dáng người anh cao lớn, khuôn mặt chững chạc. So với những ký ức trong quá khứ của cô thì anh thay đổi khá đáng kể sau từng ấy năm. Nhưng không vấn đề gì, dù có là hội trưởng hội sinh viên được người người ngưỡng mộ, hay một anh chàng bất cần đời của sáu năm trước, đó vẫn là người cô yêu!
Hữu Tâm mặc áo sơ mi trắng và quần tây, nụ cười rạng rỡ khi thấy Ngọc Thảo. Ngọc Thảo thầm nghĩ, “Đẹp trai quá!” Nếu còn là Việt Bảo, chắc là cô sẽ ghen tị với chàng trai này. Nhưng chuyện đó chẳng còn quan trọng, vì cô giờ là Ngọc Thảo và cô sẽ biến người đàn ông này thành của cô bằng mọi giá. Tại sao cô phải ghen tị với một anh chàng đẹp trai khi cô tin mình có thể sở hữu anh cho riêng mình?
Suy nghĩ táo bạo là thế, nhưng khi Hữu Tâm khen một câu “Em xinh quá,” Ngọc Thảo đã đỏ mặt ngay lập tức. Chẳng thể biết những suy nghĩ trong lòng Ngọc Thảo, Hữu Tâm nói, “Giờ này còn sớm, chúng ta cùng đến quán cà phê gần trường nhé? Ở đấy có món đá xay và sandwich kẹp rất ngon.”
Ngọc Thảo gật đầu ngay lập tức, tay ôm quai túi xách hồng, giọng nhỏ nhẹ, “Vâng… được ạ. Anh muốn đi đâu thì em theo đó.” Câu sau gần như thì thầm. Cô bước theo Hữu Tâm, đôi giày búp bê trắng lướt nhẹ trên vỉa hè, cảm giác gió lùa qua chân vừa khiến cô rùng mình, lại vừa thích thú. “Thật may vì không còn quần dài nóng bức nữa,” cô nghĩ, tận hưởng từng khoảnh khắc trong chiếc váy ren trắng mỏng manh. Tại sao lại có lúc cô thấy váy bất tiện nhỉ? Giờ đây, cô thấy chúng thật tuyệt vời!

Quán cà phê nhỏ nằm khuất sau hàng cây. Diện tích quán khá nhỏ, chỉ có khoảng năm bàn, nhưng bên trong bày trí không thể chê. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên bàn gỗ, giá sách cũ tạo cảm giác hoài cổ giữa thành thị hiện đại. Hữu Tâm lịch sự kéo ghế cho Ngọc Thảo mà quên mất chân anh đang khá đau, khiến anh chới với suýt ngã. Ngọc Thảo đỡ anh kịp lúc. Lại một khoảnh khắc tiếp xúc da thịt khiến hai con người đang yêu ngượng ngùng. Suốt cả quá trình này, ánh mắt Hữu Tâm không một giây rời khỏi cô. “Em dễ thương quá, dù có nói câu này cả ngàn lần, anh cũng không chán,” anh nói, giọng trêu chọc. Hữu Tâm tự hỏi, liệu có quá phận hay không khi liên tục buông lời tán tỉnh cô thế này khi mà cô còn chưa đồng ý hẹn hò với anh? Nhưng nếu không khen cô thì anh cảm thấy quá lãng phí cho thứ nhan sắc kiều diễm ấy.
Ngọc Thảo cúi đầu, má hồng rực, tay nắm chặt ly matcha. “Em… em cảm ơn,” cô lí nhí, tim đập nhanh. Cô chưa quen được khen, nhưng cảm giác ấy khiến cô rạo rực, cảm giác của một thiếu nữ được yêu mến, được chú ý. Một ký ức lại lóe lên, Ngọc Thảo từng ngồi ở một quán cà phê giống thế này sau khi mua sắm cùng mẹ. Cô mỉm cười, cảm nhận sự đồng bộ ngày càng rõ. “Mình thích thế này,” cô nghĩ, tay vuốt nhẹ váy, yêu từng nếp gấp mềm mại. Cô tự hứa với chính mình, hôm nào đó sẽ lại đi mua sắm với mẹ. Ngọc Thảo trước kia từng làm điều đó không ít lần nhưng cô thì chưa.
Hữu Tâm không rõ Ngọc Thảo nghĩ gì mà cứ cười tủm tỉm, mặt thì đỏ lự. Dáng vẻ dễ thương ấy khiến anh bất giác không thể kiềm nén cảm xúc. Anh nghiêng người về phía trước, chạm nhẹ để thăm dò trước khi bạo gan nắm tay cô, bàn tay anh ấm áp bao trọn bàn tay nhỏ nhắn của cô. Vừa bị Hữu Tâm chạm vào, tay Ngọc Thảo có hơi giật nhẹ, một phản ứng ngạc nhiên, nhưng sau đó, cô không hề có ý ngăn cản anh nắm lấy nó.
Họ mải mê chuyện trò. Tiếng cười của Hữu Tâm xen lẫn thanh âm trong trẻo của Ngọc Thảo. Anh kể về sở thích vẽ tranh được gợi lên bởi “cô giáo” Ngọc Thảo. Anh cứ gọi như thế để chọc cô mãi khiến mặt cô đã đỏ càng thêm đỏ. Cô bảo hiện tại cô mới là đàn em và cần học hỏi nhiều điều từ anh.
“Không dám, không dám, em vẽ đẹp hơn anh nhiều mà!” Hữu Tâm nói, mắt sáng rực. “Anh muốn xem thêm.” Ngọc Thảo cười, đôi má hồng hào, “Vâng, được ạ, vậy để lần sau em mang cho anh xem.” Hữu Tâm chống cằm, nhìn cô bằng đôi mắt thăm dò, “Ồ, còn có ‘lần sau’ cơ à? Vậy anh có thể hiểu là em đang cho phép anh được mời em đi chơi lần nữa không?” Cô cúi mặt ngại ngùng, không trả lời, tay trái nắm chặt tay phải trong bối rối. Thực ra thì, cô đang nghĩ đến khoảnh khắc đó rồi, khi nghe anh nói như vậy. Cô tưởng tượng mình diện một chiếc váy mới, ngồi cạnh Hữu Tâm, không phải đối diện như hiện tại, cùng nhau vẽ nên những bức tranh thật đẹp.
Sau đó, nhận được sự đồng ý của Ngọc Thảo, Hữu Tâm dẫn cô đi nhiều nơi khác mà anh cho là thú vị như hồ nước trong công viên, rạp chiếu phim gần trường đại học. Dường như các cặp đôi thường thích chọn những phim kinh dị, dù là vô tình hay cố ý. Cả hai đều không sợ ma nên thiếu những tình huống như bạn gái sợ hãi úp mặt vào người bạn trai. Điều đó vẫn chẳng hề gì, vì dường như đối với cả hai, chỉ cần sự hiện diện của người kia bên cạnh đã là quá đủ.
Sau khi ăn tối, Hữu Tâm đưa Ngọc Thảo về. Trước cổng nhà, anh dừng lại, nhìn cô dưới ánh đèn đường. “Hôm nay anh vui lắm,” anh nói. “Hồi sáng, anh thật sự có ý đó đấy, không phải chỉ để trêu chọc em đâu. Lần sau nếu anh lại mời em đi chơi, em sẽ đồng ý chứ?” Nói đoạn, Hữu Tâm sốt ruột chờ câu trả lời nhưng có vẻ như Ngọc Thảo không định làm thế.
Ngọc Thảo rướn người lên, nhón gót cao hết cỡ, đồng thời kéo người Hữu Tâm thấp xuống. Cô đặt một nụ hôn vội vàng lên môi Hữu Tâm rồi chạy ngay vào nhà, để lại Hữu Tâm đứng đó, tim đập loạn nhịp. Phải vài phút sau, anh mới kịp lấy lại bình tĩnh và rời đi, môi cười tủm tỉm. Đúng như người ta từng nói, không phải lời nói, hành động mới là đáp án rõ ràng nhất.