HỐI HẬN MUỘN MÀNG - PHẦN 2
Added 2025-09-30 09:52:16 +0000 UTCCÁC PHẦN KHÁC | DANH SÁCH CHUYỆN
Phần 2: Buông Bỏ
“Ting.” Tiếng thông báo chết tiệt của điện thoại lại reo lên bên tai Thu Thanh, như một ngọn lửa âm ỉ không quá dữ dội, cũng chẳng thể dập tắt. Không cần nhìn anh cũng biết người gửi tin nhắn là ai. Suốt ba năm qua, anh đã mất liên lạc với hầu hết mọi người. Vốn chẳng còn cha mẹ, trước đây anh chỉ có một cậu bạn thân và một số người bạn thời đi học, nhưng từ dạo kết hôn, vì muốn tập trung chăm sóc vợ, giúp cô khởi nghiệp, anh đã chủ động ngắt liên lạc toàn bộ.
Các mối liên hệ về công việc cũng chỉ qua mới kênh riêng. Tất cả các số điện thoại trong di động anh hiện tại là của vợ, và… Huỳnh Đức. Mấy ngày trước, người này đã nhắn tin chủ động làm quen anh, cảm ơn anh vì đã chăm sóc Thùy Tiên ba năm nay. Thu Thanh thầm nghĩ, giọng điệu Huỳnh Đức khá lịch sự, có lẽ nào anh đã trách nhầm rồi không?
Nhưng thực tế nhanh chóng hóa thành một bàn tay khổng lồ giáng vào mặt Thu Thanh những cái tạt vô hình đau hơn cả xé nát ruột gan. Những tin nhắn sau đó, Huỳnh Đức luôn gửi cho anh những tấm ảnh thân mật bên Thùy Tiên, những cái năm tay, tựa vai, rồi dần dần là những bức ảnh nhạy cảm hơn.
Chỉ mới thêm số liên lạc Huỳnh Đức vài ngày thôi mà số tin nhắn đau khổ anh nhận về đã lên tới hàng trăm. Ngồi một mình trong góc tối của căn nhà lạnh lẽo, anh hỏi Thùy Tiên, tất nhiên chỉ là Thùy Tiên trong trí tưởng tượng của anh, “Nếu em đã còn yêu anh ta như vậy, vì cớ gì em lại chấp nhận lời tỏ tình của anh? Vì cớ gì em lại chấp nhận lời cầu hôn của anh? Vì cớ gì tiếp nhận lòng tốt của anh? Tại sao? Tại sao em không thẳng thừng từ chối nếu ngay từ đầu em đã xem anh là một tên bám đuôi dai dẳng? Tại sao em không xua đuổi khi anh tiếp cận em vào lúc em yếu lòng? Tại sao em không bỏ rơi anh ngay khi có cơ hội? Và… tại sao em lại lừa dối anh làm gì?”
Màn hình điện thoại anh đang hiển thị một tấm ảnh Thùy Tiên cười rạng rỡ, rúc mình vào lồng ngực Huỳnh Đức. Tấm ảnh được chụp theo góc nhìn từ trên xuống, tạo ảo giác chính Thu Thanh là người đang được cô ấp ôm. Nhưng ảo giác chung quy vẫn là ảo giác. Mày biết rõ người đang bên cạnh cô ấy là ai mà, Thu Thanh!
Tiếp theo còn có một video cảnh ân ái giữa Thùy Tiên và Huỳnh Đức từ góc quay của camera gắn tường. Khốn nạn thay, họ còn chẳng thèm tắt đèn khi hành sự. Ít nhất, hãy cho anh một ảo tưởng người con gái trong đoạn video đó không phải cô đi chứ! Ba năm qua, dù là vợ chồng, cô vẫn chưa một lần cho phép anh làm chuyện ấy với cô.
Một điều nữa khiến anh chết lặng, ngày trên camera được ghi lại chính là kỷ niệm ngày cưới của Thu Thanh và Thùy Tiên. Trong khi anh mộng tưởng về một ngày kỷ niệm trong mơ thì cô đang đầu gối tay ấp bên người đàn ông đã bỏ rơi cô nhiều năm trước để ra nước ngoài.
Anh phải làm gì đây? Tình yêu có thể là liều thuốc tiên chữa lành tâm hồn nhưng khi bạn đã quen dùng thuốc quá đà thì một khi mất đi sẽ không thể chịu nổi. Đang ngồi co ro trong góc nhà, Thùy Tiên trở về. Cô bật đèn lên. Thấy anh ngồi im như một bức tượng, cô nhíu mày, to giọng, “Anh có ở nhà mà sao lại không bật điện? Người ngoài nhìn vào tưởng là nhà hoang chết chủ đấy!”
Ngày thường, hẳn anh sẽ nhào ra cửa chào đón cô về, ngay cả khi cô luôn lạnh nhạt với anh, ngay cả khi… những tin nhắn kia đã gửi đến. Nhưng, không có chiếc ly nào có không gian vô hạn, rót nước đến một lúc nào đó cũng sẽ đầy. Nội tâm Thu Thanh gần như sụp đổ rồi. Anh trả lời như một cỗ máy vô hồn, “Em về rồi à. Anh chuẩn bị cơm sẵn rồi đấy. Hôm nay anh mệt, không muốn ăn.”
Thùy Tiên chẳng tỏ thái độ gì, cô đã xem đây là chuyện hiển nhiên mà anh phải làm, một nhiệm vụ của một tên “giúp việc.” Ngay giây sau đó, cô có điện thoại từ một người bạn, Thùy Tiên bắt máy. Nhóm bạn hẹn cô đến một bữa tiệc rượu tại quán bar. Cúp máy xong, cô nói với anh, “Không ăn nữa. Em có hẹn với các bạn nữ của em rồi. Anh tự ăn đi nhé!”
Nói xong, cô quay người bỏ đi. Thu Thanh vẫn cúi đầu trong im lặng. “Các bạn nữ” à? Tại sao cô không nói thẳng luôn là “Huỳnh Đức và các bạn nữ.” Đã không yêu anh và muốn đến bên Huỳnh Đức như vậy, việc gì phải nói dối anh nữa?
Thu Thanh vẫn cứ thế im lặng mãi một lúc lâu, cho đến khi tiếng chuông điện thoại kêu ầm ĩ. Không phải tin nhắn, lần này là một cuộc gọi. Cái tên hiển thị trên màn hình là Huỳnh Đức. Anh bấm nút nghe và bật loa ngoài. Chẳng có tiếng người nói, xung quanh chỉ có một mớ tạp âm ồn ào. Bỗng, lúc này có tiếng một cô gái, “Thùy Tiên này! Cậu và Huỳnh Đức rất xứng đôi. Hai người đã là một cặp từ thời đại học. Tại sao không mạnh dạn đến với nhau?”
“Này, tớ là người có chồng rồi đấy nhé. Đừng nói như vậy!” Đây là giọng của Thùy Tiên, không lẫn vào đâu được. Thu Thanh nở một nụ cười gượng gạo. Hóa ra cô ấy còn biết mình là người có chồng cơ à.
“Nhưng cậu vốn đâu có yêu Thu Thanh. Tại sao không dứt khoát ly hôn?”
“Chuyện của tớ, tớ tự có cách giải quyết...” Nói đến đây, thanh âm của Thùy Tiên bị ngắt ngang, thay thế bằng tiếng hôn một lúc.
Người bạn khác lại lên tiếng, “Hai người mùi mẫn thế này, vậy mà còn bảo là ‘đã kết hôn’ cơ đấy. Vậy nếu trước đây Huỳnh Đức không ra nước ngoài, cậu sẽ chọn ai?”
Không ngờ, một câu dễ trả lời thế này mà khiến không gian im lặng trong vài giây. Thùy Tiên do dự một lúc trước khi cười, đáp, “Tất nhiên tớ sẽ kết hôn với Huỳnh Đức. Thu Thanh chỉ là một tên vô dụng đeo bám tớ vào lúc tớ đang đau buồn nhất. Nếu được chọn lại, tớ sẽ không bao giờ đồng ý lời cầu hôn.”
“Ào…” Ồ, dường như nước đã trào ra khỏi chiếc ly, tràn khắp nền nhà rồi. Không còn giọt nước cuối cùng nào nữa, cú sốc này đã khiến Thu Thanh hoàn toàn chết tâm. Đúng vậy, mối tình này từ đầu đã là sai lầm. Tại sao anh lại cố chấp theo đuổi một người chưa bao giờ yêu mình?
Ánh đèn neon từ con đường nhỏ bên ngoài hắt qua cửa sổ, chiếu lên tấm ảnh cưới treo tường của Thu Thanh và Thùy Tiên. Ánh đèn lướt qua mặt anh. Cặp mắt anh đỏ hoe, đây có phải là vì ánh đèn có màu đỏ? Khi ánh đèn rê đi chỗ khác, xung quanh lại tối đen như mực. Màu của hố sâu, màu của tuyệt vọng.
Lúc này, nội tâm anh như đã thông suốt. Anh đứng dậy đến trước bàn làm việc, soạn một tờ đơn ly hôn, ký rồi đặt sẵn lên bàn. Cũng chính khoảnh khắc này, tại tiệc rượu, Thùy Tiên bỗng thấy tim mình đau nhói, một cảm giác mất mát ập đến. Cô không biết cảm giác này là gì và cũng không có thời gian quan tâm, vì Huỳnh Đức ngay sau đó đã đẩy cô xuống ghế sofa.
Ở nhà, Thu Thanh dọn toàn bộ đồ đạc thuộc về mình như quần áo, laptop, sách vở,… vào trong một chiếc vali nhỏ, rất nhỏ thôi vì anh vốn chẳng có nhiều đồ. Tủ quần áo của anh nay đã sạch trơn, chỉ chừa lại chiếc váy trắng anh tặng cô lần trước, thứ cô xem như đồ bỏ. Nhưng dẫu sao đây vẫn là thứ thuộc về cô nên anh sẽ để lại, tùy cô quyết định. Anh đã cho Thùy Tiên quá nhiều cơ hội, nhưng cô đáp lại bằng sự chán ghét và phản bội.
Thu Thanh xé sạch những tấm ảnh có anh trong đó. Đến cả tấm ảnh cưới, anh cũng xé đi một nửa. Không cần thiết nữa rồi, sau này vị trí đó sẽ nhanh chóng thay thế bằng một tấm ảnh khác thôi, một tấm ảnh mà trong đó, cô dâu sẽ mỉm cười hạnh phúc hơn. Mang ra sân sau, anh đổ xăng, châm lửa. Ngọn lửa bùng lên, thiêu rụi mọi ký ức chỉ toàn khổ đau. Thu Thanh nhìn ngọn lửa, nước mắt rơi. Anh thừa nhận, mình vẫn luôn là người yếu đuối như vậy. Nhưng giờ phút này, anh sẽ mạnh mẽ từ bỏ, lòng anh đã quyết. Anh không thể sống mãi trong đau khổ. Sự ra đi này sẽ tốt cho cả hai.
Trước khi rời đi, anh đặt đơn ly hôn trên bàn, kèm theo mẩu giấy, “Thùy Tiên à, có thể em đã chán nghe những lời này rồi, anh yêu em rất nhiều. Nhưng… giờ anh sẽ buông tay. Anh mệt mỏi rồi. Chúc em hạnh phúc với lựa chọn của mình.” Anh kéo vali, bước ra khỏi nhà trong đêm tối, không quay đầu. Đi được một đoạn, như nghĩ ra gì đó, Thu Thanh vất luôn chiếc điện thoại chỉ có hai số liên lạc kia xuống con sông gần đó. Đấy là lần cuối cùng anh ở lại khu phố này.
Đến gần năm giờ sáng, Thùy Tiên mới về đến nhà, tóc rối, mùi rượu và nước hoa nam nồng nặc. Cô vừa trải qua đêm cuồng nhiệt với Huỳnh Đức ngay tại quán bar. Cô cảm thấy đau đầu, khó chịu, nhưng thầm nghĩ không sao. Lúc nào trên bàn bếp cũng sẽ có một chén canh giải rượu Thu Thanh nấu chờ cô sẵn. Anh luôn làm vậy mỗi khi cô đi uống rượu. Chén canh này rất hữu hiệu vì chỉ cần đến hôm sau, cô đã có thể tỉnh táo làm việc.
Bước vào nhà, cô cảm thấy một sự im lặng khác lạ. Nói đúng hơn, từ khi chưa đến tiệc rượu, cô đã thấy Thu Thanh hôm nay có gì đó khác lạ rồi, nhưng cô chẳng thèm quan tâm. Nằm vật ra sofa, cô gọi lớn, “Chồng à! Đem canh giải rượu cho em đi!” Nhưng quái lạ, cô đã chờ một lúc lâu vẫn chưa thấy chồng cô trả lời. Bình thường dù có đang ngủ say, dù có muộn thế nào, anh sẽ luôn đón cô mỗi khi cô về cơ mà.
Cô loạng choạng bước vào bếp, chẳng có chén canh giải rượu nào cả. Thùy Tiên bực tức, thầm trách tên chồng vô dụng có mỗi việc này mà cũng quên. Nhưng ngay sau đó, cô nhận ra ngay có điều không ổn. Nhà cửa tại sao lại trống thế này? Đồ đạc của Thu Thanh không nhiều nhưng nếu thiếu đi một lúc nhiều món như vậy, ai cũng sẽ nhận ra ngay.
Cô không hiểu vì sao lòng cô cảm thấy hốt hoảng. Cô chạy lên phòng ngủ, thấy căn phòng còn trống hơn cả phòng khách. Đặc biệt là, tấm ảnh cưới treo trên tường đã bị xé mất một nửa. Cô nhào đến tủ quần áo, mở ra, toàn bộ quần áo của Thu Thanh đã biến mất, chỉ còn lại lẻ loi một chiếc váy trắng.
Thùy Tiên như muốn tỉnh rượu. Cô lại lần nữa hoảng hốt chạy đến bàn làm việc của Thu Thanh nhưng tất cả đồ đạc đã biến mất, chỉ còn một bức thư và một… cô nhìn kỹ… đơn ly hôn! Cô lật ra trang cuối, thấy anh đã ký sẵn tên mình vào đó. Cô giở bức thư ra đọc hết một lượt. Giờ phút này, Thùy Tiên đã cảm thấy bất an nhưng cô không muốn thừa nhận. Cô tức giận xé nát tờ đơn ly hôn, tự trấn an bản thân, “Anh là tên vô dụng. Anh đã yêu tôi nhiều như vậy, sớm mai sẽ tự mò về thôi.” Nhưng cô đang cố lờ đi linh cảm đáng sợ trong đầu, Thu Thanh sẽ không bao giờ trở lại nữa…
CÒN TIẾP...